Rắc!
Đúng lúc này, cảnh vật xung quanh tựa như một tấm gương bị đập nát, theo một tiếng động giòn vang mà ầm ầm vỡ vụn.
Từng mảng màu loang lổ rơi vào hư không tối đen, để lộ ra bốn bức tường quen thuộc, đống rơm rạ cùng ánh sáng lờ mờ.
Nhan Băng Nghi chợt hoàn hồn, phát hiện mình vẫn đang ngồi trong gian lao phòng xám xịt kia.




